Người điều
hành tạp chí Bách Khoa
Đặng Tiến
Nhà báo Lê Ngộ Châu, điều hành tạp chí Bách Khoa
tại Sài G̣n trước 1975, đă qua đời tại
Thành phố HCM, ngày 24 tháng 9 vừa qua, thọ 83
tuổi.
Ít người biết đến tên Lê
Ngộ Châu v́ ông không viết sách, viết báo, chỉ âm
thần phụ trách ṭa soạn tạp chí Bách Khoa trong
non hai mươi năm. Nhưng đa số những
người làm văn học tại Miền Nam
trước đây đều biết và quư mến,
thậm chí chịu ơn ông dẫn dắt. Muốn
hiểu t́nh cảm sâu đậm đó, phải biết Bách
Khoa không những là tạp chí có đời sống lâu
dài nhất (1957-1975), mà c̣n có những đóng góp lớn lao
cho đời sống văn hóa Miền Nam thời đó.
Nhà văn Vơ Phiến là người
hợp tác chặt chẽ với Bách Khoa suốt
thời gian này, đă nhận định chính xác :
« Bảo tờ Bách Khoa thành công là
không phải chỉ nghĩ đến cái tuổi thọ
của nó mà thôi. Tuổi thọ dắt theo một số
ưu điểm khác. Người ta nhận thầy Bách
Khoa qui tụ được đông đảo cây bút
thuộc nhiều thế hệ kế tiếp nhau ; nó
phản ảnh các chuyển biến của văn học
qua nhiều giai đoạn; nó lưu lại một
khối lượng bài vở lớn lao và giá trị,
một kho tài liệu cho việc t́m hiểu cuộc
sống của Miền Nam trên nhiều phương
diện : kinh tế, văn hóa, chính trị v.v… Trên Bách
Khoa không phải chỉ có thơ văn, mà có cả
những khảo luận về văn học, sử
học, ngữ học, triết học, tôn giáo, hội
họa, âm nhạc… ; như thế không những trên Bách
Khoa có những t́m ṭi về nguồn gốc dân tộc,
về các vấn đề của văn học cổ
điển nước nhà chẳng hạn, mà c̣n liên
tiếp có những giới thiệu các trào lưu tư
tưởng Âu Tây mới nhất lúc bấy giờ :
tiểu-thuyết-mới, hiện tượng học,
cơ cấu luận v.v….
Cũng như tờ Văn, Bách Khoa là
một tạp chí dung ḥa rộng răi mọi khuynh
hướng.
Không có chủ trương « văn
nghệ cách mạng » cũng không chủ trương
« vượt thời gian », nó đăng bài của
các lăo thi sĩ tiền bối Đông Hồ, Quách Tấn,
Vũ Hoàng Chương, lẫn truyện của Thanh Tâm
Tuyền, Trùng Dương… Về mặt chính trị,
sức dung ḥa của nó khiến có lần Nguyên Sa nói
đùa : Bách Khoa là một vùng xôi đậu. Nó đón
nhận cả Nguyễn văn Trung, Nguyễn Ngọc Lan,
Vũ Hạnh, lẫn Vơ Phiến, Vũ Bảo… » (Văn học Miền Nam, Tổng
Quan, 2000, tr. 239).
Nguyên Sa dùng chữ « xôi đậu »
không nhất thiết là nói đùa. Ở một nơi khác,
ông có viết « Bách Khoa với đời sống lâu
dài không bị xếp vào hàng ngũ báo nhà nước »
(Bách Khoa, số kỷ niệm 14 năm, 15-1-1971). Lời này
bổ sung cho lời kia, và nói lên một sự thật
kỳ lạ : Bách Khoa, nguyên ủy là của
hội Văn Hóa B́nh Dân, một hội đoàn
trực thuộc văn pḥng chính trị của Ngô Đ́nh
Nhu, do Huỳnh văn Lang chủ tŕ ; hội này cai
quản những trường Bách Khoa B́nh Dân, do đó
có tên báo Bách Khoa, c̣n gọi là Bách Khoa B́nh Dân.
Huỳnh văn Lang là bí thư Liên Kỳ
Nam Bắc Việt Nam của đảng Cần Lao mà Ngô
Đ́nh Nhu làm tổng bí thư. Năm đầu, 1957, ông
Lang điều khiển tờ báo, viết bài về kinh
tế khi Phạm ngọc Thảo viết về quân
sự, chính trị ; 1958 ông Lang đi tu nghiệp ở
Mỹ, giao Bách Khoa cho Lê Ngộ Châu điều
hành ; năm 1963 ông Lang bị bắt v́ tội kinh tài cho
chế độ Diệm, th́ Lê Ngộ Châu tiếp tục
nhiệm vụ, anh em thường gọi là Lê Châu. Nhưng
báo vẫn đứng tên Huỳnh văn Lang cho đến
tháng 2-1965, báo phải đổi tư cách pháp nhân, lấy
tên Bách Khoa Thời Đại, do Lê Ngộ Châu
đứng tên chủ nhiệm, và đến tháng 1-1970,
lấy lại tên Bách Khoa.
Với gốc gác như vậy mà Bách Khoa
được xem như là báo « xôi đậu »,
không bị xếp vào hàng ngũ « báo nhà nước »
như Nguyên Sa ghi lại, và đóng góp lớn lao với
đời sống văn hóa như Vơ Phiến nhận
định, là nhờ công lèo lái của Lê Châu.
Nguyên Sa trong bài báo đă dẫn, đă mô
tả một buổi họp ṭa soạn, tại Ngân Hàng
Quốc Gia, khoảng 1957 : « bàn căi về tờ
Bách Khoa đă diễn ra sôi nổi. Lê Châu mặt trắng
ngồi lặng lẽ, ít nói, hiền ḥa. Thỉnh
thoảng anh cất lời, toàn những lời nhẹ
nhàng, vừa phải, nghiêm túc, không gây sóng gió nào ».
Đúng là h́nh ảnh Lê Châu. Về mặt ứng xử
hằng ngày, th́ Vũ Hạnh có lần tập
Kiều : «ở ăn th́ nết cũng hay, ra
điều ràng buộc th́ tay cũng già ». Đúng là
Lê Châu.
Nhờ đức tính kín đáo, ḥa nhă, Lê
Châu đă tập hợp không những trên mặt báo
nhiều khuôn mặt khác biệt, thậm chí trái
ngược về hoàn cảnh, tính t́nh lẫn chính
kiến, mà c̣n quy nạp được nhiều bè bạn
đến từ những chân trời khác nhau, trong
đời sống cụ thể hằng ngày.
Khi được tin Lê Châu mất, tôi có
điện thư cho nhà văn Trần Hoài Thư, anh
trả lời là đă được Lữ Quỳnh
điện thoại thông báo: cả hai cùng ḷ Bách Khoa.
Anh kể : ḿnh là quân nhân, từ Cao Nguyên về Sài G̣n,
hẹn với người yêu, vốn là độc giả
hâm mộ, từ Lục Tỉnh lên, tại ṭa soạn Bách
Khoa, 160 Phan đ́nh Phùng. Sau đó hai người thành vợ
thành chồng. Trụ sở Bách Khoa là nơi hẹn và là
hộp thư ; chuyện Trần Hoài Thư, lúc ấy
dường như c̣n kư Trần Qúy Sách, là chuyện t́nh
chính đáng, c̣n những quan hệ linh tinh, bay bướm
của các nhà văn, nam và nữ, th́ hằng hà sa số.
Nhưng Lê Châu không bao giờ kể.
Bây giờ th́ anh vĩnh viễn im
lặng.
Với nhiều bạn bè, dù là thân
thuộc, Lê Châu vẫn là niềm bí ẩn lớn lao
giữa cơn gió bụi của thời đại.
Đặng Tiến
Orleans, 27/9/2006
Nguồn: diendan.org